Beta
Như Bình: Cồn cào một đóa trầm thơ…

Lần đầu đọc 'Sự im lặng biếc xanh' của Như Bình theo lẽ thường từ trang 1 mà đi đến hết, tôi cứ mơ màng nghi hoặc trong cảm thức về một bản thể trầm cảm, đang bập bênh giữa Trầm và Sống, chấp chới trong Thiền và Mộng, bất chấp mọi cố gắng 'bình tâm thở' và kiên nhẫn vẽ nên một khung trời 'biếc xanh' trong mường tượng.

Tình yêu trong sáng và cô đơn trong thơ Như Bình

Osho, nhà huyền môn nổi tiếng của Ấn Độ nói: 'Tình yêu là vô nghĩa nếu bạn không yêu, khi bạn yêu, chỉ khi đó mới có ý nghĩa'. Câu ấy ám ảnh tôi khi chạm phải những bài thơ của Như Bình. Thế giới này sẽ vô nghĩa nếu con người không mang lại điều gì cho nhau. Tình yêu - một phạm trù lớn và sống còn của con người.

Như Bình với sự ảo diệu biếc xanh

Tập thơ mới 'Sự im lặng biếc xanh' (NXB-HNV-2024) của Như Bình có một cấu trúc thú vị với ba phần Trầm-Mộng-Thiền. Mỗi phần có một không gian thơ riêng cuốn hút người đọc. Nhưng thực ra đó là kết cấu ba trong một tinh tế của nguồn lực thơ dồi dào và đầy tâm trạng của tác giả.