Beta

Tháng Tư ngời sáng niềm tin

Tháng Tư về trên xứ Lạng, nhẹ như một cái chạm tay của thời gian, vừa đủ để người ta giật mình nhận ra mùa đã sang. Không còn cái rét cắt da của mùa đông miền biên ải, cũng chưa hẳn là cái nắng gay gắt của mùa hạ, tháng Tư đứng ở khoảng giao mùa, nơi đất trời như chùng lại một nhịp, dịu dàng mà sâu lắng.

Lạng Sơn, tháng Tư không ồn ào. Những làn sương sớm vẫn còn vương vấn trên triền núi, nhưng nắng đã bắt đầu buông mềm, rải xuống từng mái nhà, từng thửa ruộng những vệt sáng trong veo. Gió không còn sắc lạnh, mà mang theo sự ấm áp, đủ để người ta thấy lòng mình nới lỏng, nhẹ nhõm hơn sau một mùa đông dài.

Đó cũng là lúc những nhịp sống cần mẫn của con người nối tiếp theo quy luật tự nhiên. Sau một mùa đào rực rỡ, người dân lại cặm cụi chăm sóc những vạt cây, cắt tỉa, vun gốc, chuẩn bị cho một chu kỳ sinh trưởng mới. Những ruộng rau muống bắt đầu nhú chồi non; thửa cà chua, bí xanh xanh đến mức tưởng như có thể nghe thấy tiếng đất thở. Các loại rau màu mùa hạ được gieo trồng đã lún phún lên mầm, mang theo lời hứa về một mùa vụ đủ đầy. Tháng Tư vì thế không chỉ là một lát cắt của thời gian, mà là một điểm nối mùa với mùa, quá khứ với hiện tại, những gì đã qua với những gì đang đến. Trong dòng chuyển động âm thầm ấy, con người cũng tự điều chỉnh mình chậm lại để nghĩ suy, rồi bước tiếp với những dự định mới.

Cùng với tháng Tư theo sự vận động của đất trời, của nhân sinh, thì riêng với người Việt, tháng Tư không chỉ có sắc xanh của cây cỏ và nhịp lao động đời thường mà nó còn mang trong mình một tầng sâu cảm xúc, đó là tầng sâu của ký ức và lịch sử. Khi những nén hương được thắp lên trong ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, lòng người như lắng lại. Dòng chảy của thời gian bỗng mở ra một chiều dài hun hút, dẫn mỗi người trở về với cội nguồn dân tộc. Không ai bảo ai, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ý niệm về “đồng bào”, về “con Lạc cháu Hồng” càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, chúng ta cùng chung một gốc rễ, cùng đứng trên một mảnh đất đã được gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Rồi khi tháng Tư đi dần về cuối, không khí lại chuyển sang một gam màu khác, mạnh mẽ, sôi nổi và đầy tự hào. Kỷ niệm ngày Giải phóng miền Nam (30/4) không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà là một biểu tượng của ý chí, của khát vọng thống nhất và sức mạnh đoàn kết đã làm nên điều tưởng như không thể. Giữa những ngày tháng Tư ấy, từ miền núi đến đồng bằng, từ thành thị đến nông thôn, đâu đâu cũng rộn ràng cờ hoa, đâu đâu cũng vang lên những giai điệu quen thuộc của một thời hào hùng. Nhưng điều đáng nói không chỉ là không khí kỷ niệm mà là cách những ký ức ấy tiếp tục sống trong hiện tại.

Người nông dân chăm ruộng, người công nhân vào ca, người cán bộ miệt mài với công việc, các em học sinh tăng nhịp vào giai đoạn “nước rút” của năm học... tất cả đều đang viết tiếp một câu chuyện dài và rộng hơn. Nếu quá khứ là những năm tháng chiến đấu để giành lại độc lập, thì hiện tại là hành trình gìn giữ và phát triển những thành quả ấy. Chính trong sự tiếp nối đó, tháng Tư trở thành một bản lề, nơi lịch sử không khép lại mà mở ra sống động. Có lẽ vì thế mà tháng Tư luôn gợi lên một cảm xúc rất riêng. Không quá ồn ào như những ngày đầu năm, cũng không trầm lắng như những ngày cuối thu, tháng Tư mang một vẻ đẹp cân bằng giữa lắng đọng và chuyển động, giữa hoài niệm và hy vọng.

Ở xứ Lạng, khi đứng trên một triền núi nhìn xuống những thung lũng đang chuyển mình, người ta dễ nhận ra điều ấy. Những vạt xanh non không chỉ là dấu hiệu của sự sống, mà còn là minh chứng cho quy luật bất biến: sau mỗi mùa khắc nghiệt, đất trời lại hồi sinh; sau mỗi thử thách, con người lại trưởng thành hơn. Tháng Tư, vì thế, không chỉ là một mốc thời gian mà còn là một trạng thái tinh thần, một lời nhắc nhở rằng, mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua, mỗi sự kết thúc đều mang trong nó mầm mống của một khởi đầu mới.

Và trong dòng chảy ấy, niềm tin không phải là điều gì xa vời. Nó hiện hữu trong từng chồi non vừa nhú, trong từng giọt mồ hôi trên cánh đồng, trong từng bước đi lặng lẽ mà bền bỉ của con người hôm nay. Niềm tin được bồi đắp từ ký ức, được nuôi dưỡng bởi hiện tại và hướng về tương lai. Tháng Tư ngời sáng không phải bởi ánh nắng, mà bởi chính ánh sáng từ bên trong mỗi con người. Ánh sáng của ký ức, của ý chí và của niềm tin rằng, dù phía trước còn nhiều thử thách, gian nan, con đường vẫn đang mở ra xanh như những mầm cây xứ Lạng và rộng dài như chính lịch sử mà chúng ta đang tiếp bước.

Tản văn của Trần Anh

Nguồn Lạng Sơn: https://baolangson.vn/thang-tu-ngoi-sang-niem-tin-5089189.html