Những lễ hội dân gian hiện vẫn được các cộng đồng dân tộc thiểu số ở Gia Lai lưu giữ và duy trì thực hành. Đây là hoạt động sinh hoạt mang tính cộng đồng, thể hiện tín ngưỡng, văn hóa dân gian đặc trưng của mỗi dân tộc. Ngày nay, lễ hội dân gian ở Gia Lai không chỉ là di sản văn hóa đặc sắc của đồng bào các dân tộc, mà còn đang trở thành động lực quan trọng thúc đẩy du lịch, mở ra cơ hội phát triển bền vững trong bối cảnh không gian phát triển mới của tỉnh Gia Lai sau sáp nhập có sự kết nối giữa rừng và biển.
Từ lớp học đến sân chơi ngoại khóa, việc học tiếng Anh ngày càng trở nên sinh động. Nhiều mô hình tổ chức linh hoạt đã tạo điều kiện để học sinh rèn luyện kỹ năng, nâng cao khả năng giao tiếp và phát huy năng lực.
Thay cho những trang chỉ dẫn khô khan, cô gái Vòng Thị Huyền (biệt danh 'Huyền Tỷ') kể câu chuyện về Gia Lai bằng ngôn ngữ của hình ảnh và cảm xúc. Từ mạng xã hội, cô thổi sức sống mới vào những thắng cảnh quen thuộc, đưa vẻ đẹp đại ngàn đến gần hơn với người dân khắp nơi.
Du khách ít ai ở lại Biển Hồ quá một buổi sáng, họ thường chỉ đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mặt nước lặng như gương soi bóng thông xanh, chụp hình rồi rời đi. Nhưng nếu chậm lại, đi một vòng quanh 'Ðôi mắt Pleiku', sẽ thấy nơi này không chỉ là một thắng cảnh.
Từ những điều bình dị nhất, cao nguyên Gia Lai đang níu chân những vị khách quốc tế đến từ nửa vòng trái đất.
Cách đây gần 1 tuần, người dân làng Kép 1 (xã Ia Ly, tỉnh Gia Lai) đã thức cùng nhau bên ánh lửa bập bùng, tiếng chiêng ngân dài giữa núi rừng, báo hiệu một sự kiện trọng đại: khánh thành nhà rông mới.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa 'ning nơng', mùa 'ăn năm uống tháng'..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Tháng ba ở Tây Nguyên, khi bầu trời trong xanh và nắng bắt đầu rực rỡ, sắc hoa pơ lang đỏ thắm bừng lên trên cao nguyên Pleiku, như những đốm lửa trôi giữa mây trời. Không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, hoa pơ lang còn mang trong mình thông điệp văn hóa sâu sắc.
Tháng 3 trên cao nguyên Gia Lai được người Bahnar, Jrai gọi là tháng Ning Nơng - tháng nghỉ ngơi sau mùa rẫy. Khi lúa đã vào kho, mùa cà phê vừa dứt, cũng là lúc những lễ hội lớn nhất của cộng đồng bắt đầu.
Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Quyết định số 236/QĐ-TTg về việc công nhận bảo vật quốc gia (đợt 14). Theo quyết định này, trong tổng số 30 hiện vật, nhóm hiện vật được công nhận trên cả nước, tỉnh Gia Lai có 2 nhóm hiện vật vinh dự được ghi danh là bảo vật quốc gia.
Sưu tập đồ thờ bằng vàng tại tháp Chăm An Phú và Bộ cồng chiêng Kơ Đơ là 2 bảo vật quốc gia mới nhất của Gia Lai.
Làng Mơ Hra - Ðáp (xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai) vừa được công nhận đạt chuẩn OCOP 3 sao cấp tỉnh về du lịch cộng đồng. Mô hình khẳng định hướng đi đúng đắn trong việc đưa giá trị văn hóa trở thành nguồn lực phát triển kinh tế nông thôn bền vững.
Hiện nay, kiến trúc nhà mồ truyền thống đã gần như biến mất tại khu vực phía Tây tỉnh Gia Lai. Song đáng chú ý là kiến trúc này tại làng Bôn (xã Kbang) vẫn giữ được nét nguyên sơ.
Khám phá Suối Lạnh, tọa độ giải nhiệt lý tưởng với dòng nước mát lạnh quanh năm, phong cảnh đại ngàn nguyên sơ và những trải nghiệm văn hóa Raglai độc đáo tại Bác Ái.
Với hơn 40.000 hiện vật quý giá và kiến trúc độc đáo, Bảo tàng Ninh Thuận là điểm đến không thể bỏ qua cho những ai muốn tìm hiểu sâu về lịch sử và văn hóa Chăm.
Dù ở tuổi xưa nay hiếm, nhưng nghệ sĩ nhiếp ảnh - họa sĩ Hùng Hoa Lư (phường Diên Hồng) vẫn luôn giữ niềm đam mê với công việc quay dựng, lưu trữ và quảng bá các di sản văn hóa của các dân tộc Tây Nguyên nói chung và Gia Lai nói riêng.
Giữa mênh mông đại ngàn Trường Sơn, nơi nắng và gió của vùng duyên hải Nam Trung Bộ giao hòa với sự hùng vĩ của núi rừng Tây Nguyên, dân tộc Raglai đã tạo nên một không gian văn hóa huyền bí. Tiếng mã la vang lên như sợi dây kết nối thế giới thực tại với cõi thần linh…
Là địa phương có cộng đồng dân tộc Raglai sinh sống đông nhất cả nước với hơn 153.000 người, Khánh Hòa sở hữu nhiều dư địa phát triển từ kho tàng văn hóa đặc sắc, giàu bản sắc của đồng bào nơi đây…
Gom '4 mùa' vào trong một ngày là thời tiết đặc trưng của cao nguyên Gia Lai trong mùa khô, khiến mỗi bước chân du khách khám phá đều có thể mở ra một khung hình đáng nhớ, hấp dẫn những người yêu du lịch nhiếp ảnh.
Dưới những tán rừng già phía Tây tỉnh Khánh Hòa, nhịp sống văn hóa sôi động của đồng bào Raglai, Ê Đê… được tiếp sức từ nguồn lực Chương trình mục tiêu quốc gia phát triển kinh tế - xã hội vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi giai đoạn 2021 - 2025. Dự án 6 về bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống gắn với phát triển du lịch đã mở hướng thoát nghèo bền vững từ chính bản sắc địa phương.
Năm 2005, Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại; tròn hai thập kỷ trôi qua, trước tác động của đời sống mới, vấn đề đặt ra là giữ gìn 'hồn thiêng' nơi đại ngàn một cách bền vững...
Ẩn mình giữa núi rừng Pleiku, Gia Lai, buôn Mơ Hra mang đến trải nghiệm văn hóa Bahnar sống động qua các nghề thủ công, đêm hội cồng chiêng và lễ hội 'ma bùn' độc đáo.
Tuần Di sản văn hóa các dân tộc tỉnh Đắk Lắk nhằm quảng bá hình ảnh du lịch Đắk Lắk đến với du khách trong và ngoài nước cũng như văn hóa truyền thống đặc sắc của các dân tộc thiểu số trên địa bàn.
Có những người đã rời đi từ rất lâu nhưng ký ức về họ vẫn lấp lánh trong tâm trí người khác. Những gì đã cho đi, đã gửi lại hóa thành kỷ niệm không phai nhòa. Cố họa sĩ tài hoa Xu Man là người như thế.
Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) đang xây dựng hồ sơ đề nghị công nhận bảo vật quốc gia cho hai nhóm hiện vật quý gồm: bộ chiêng kơ đơ và nhóm hiện vật vàng phát hiện tại di tích Chăm An Phú. Hoạt động này nhằm tiếp tục bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa đặc sắc của địa phương.
Giữa đại ngàn Tây Nguyên và dải Duyên hải miền Trung, những thanh âm văn hóa vẫn đang được đội ngũ hướng dẫn viên và thuyết minh viên địa phương kể lại mỗi ngày. Họ vừa là 'người kể chuyện' cho du khách, vừa là cầu nối giữ hồn văn hóa, tín ngưỡng, phong tục và triết lý sống của đồng bào.
Lặng im nhưng đầy sắc thái, rêu phong trên thân tượng mang trong mình những câu chuyện về xứ sở, những thân tượng như chìm trong văn hóa tộc người trăm năm nhưng vẫn thấp thoáng dáng dấp của thời đại. Sự thô mộc khiến nhiều người càng thêm ngẩn ngơ.
Buôn Đôn không chỉ là một địa danh, nó còn là điểm đến hoang sơ của những hàng me cổ thụ già, của những ngôi nhà sàn cũng rất cổ xưa, và cả hình ảnh những con voi nhà đi trên đường, ở bên cạnh nhà sàn.
Sống giữa đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, nghệ nhân A Lip, người con ưu tú của dân tộc Ba Na ở thôn Groi, xã Đăk Đoa, tỉnh Gia Lai đã dành gần trọn cuộc đời để bảo tồn và truyền dạy âm nhạc cồng chiêng cho thế hệ trẻ.
Nằm hiền hòa bên cạnh sông Sêrêpốk, buôn Buôr, xã Cư Jút là một trong những buôn làng cổ của đồng bào Ê đê ở phía Tây tỉnh Lâm Đồng. Buôn được hình thành từ những năm 1893 - 1894, khi người Pháp xây dựng cầu Sêrêpốk bắc ngang dòng sông cùng tên. Hiện nay, buôn có 207 hộ với hơn 1.100 nhân khẩu, trong đó đồng bào Ê đê chiếm tới 99%.
Hơn 100 bức tượng gỗ do nghệ nhân bản địa chạm khắc không chỉ tái hiện đời sống văn hóa đặc trưng của cư dân Tây Nguyên mà còn tạo nên sức hút mới, góp phần đưa Măng Đen trở thành điểm đến du lịch sinh thái – văn hóa hấp dẫn.
Âm thanh ngân vang của cồng chiêng từ lâu đã trở thành nhịp đập linh hồn của đồng bào các dân tộc dọc theo dãy Trường Sơn – Tây Nguyên. Không chỉ là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại được UNESCO công nhận, cồng chiêng ngày nay còn góp phần định hình bản sắc, nuôi dưỡng đời sống tinh thần và mở ra hướng đi mới trong phát triển du lịch bền vững.
Nhiều năm qua, căn bếp của già làng Kpă Jao-người trong buôn vẫn quen gọi là Ma Hoa (buôn Chính Hòa, xã Phú Túc, tỉnh Gia Lai) dần trở thành bảo tàng sống, lưu giữ ký ức về đời sống, văn hóa, gợi lại thanh âm của bao mùa lễ hội đã qua.
Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi gió đại ngàn hòa cùng tiếng cồng chiêng, còn một không gian văn hóa độc đáo, vừa hùng tráng, vừa huyền bí, đó là tượng nhà mồ. Những khối gỗ mộc mạc, dưới bàn tay tài hoa của người dân tộc Ê Đê, Gia Rai, Ba Na... bỗng hóa thành những hình tượng sống động qua các hình tượng như: người khóc, người ôm mặt, đôi trai gái tình tự, người cưỡi voi, chim muông, thú rừng... Tất cả không chỉ để trang trí, mà là một 'ngôn ngữ bằng gỗ', kể lại triết lý giữa sự sống và cái chết, giữa vui và buồn, yêu và ghét của cư dân Tây Nguyên.
Dù đã ở tuổi xế chiều, nghệ nhân A Lip (người Ba Na, thôn Groi, xã Đăk Đoa, Gia Lai) vẫn bền bỉ truyền dạy cồng chiêng và âm nhạc dân gian cho con cháu, xem đó là cách trao gửi tình yêu quê hương, gìn giữ nét đẹp văn hóa của dân tộc Ba Na cho các thế hệ mai sau.
Không gian văn hóa Cồng chiêng trải khắp ở các tỉnh Tây Nguyên, đó là Gia Lai, Đắk Lắk, Lâm Đồng và địa phận Kon Tum thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Cộng đồng chủ thể có nhiều dân tộc sinh sống lâu đời tại đây như Bana, Xơđăng, Giarai, Êđê, Mnông, Cơho, Mạ,…
Trên những cung đường của vùng đất Gia Lai, biết bao chuyện rừng, chuyện biển đã lắng thành trầm tích. Ai sẽ kể lại những câu chuyện ấy một cách hấp dẫn, say lòng người trên mỗi dặm hành trình nếu không phải là những hướng dẫn viên, thuyết minh viên.
Nếu có dịp đi qua đường Trường Sơn Đông, du khách sẽ bắt gặp những mái nhà rực rỡ, nổi bật giữa màu xanh vời vợi của núi rừng Gia Lai. Đó chính là nhà mồ của người Bahnar. Những công trình kỳ công và đầy tính thẩm mỹ ấy được tạo ra chỉ để... bỏ lại cho gió núi Trường Sơn.