Từ không gian tín ngưỡng cộng đồng, các lễ hội truyền thống ở Ninh Bình đang từng bước được nâng tầm thành sản phẩm của công nghiệp văn hóa với sức lan tỏa mạnh mẽ về du lịch, dịch vụ và kinh tế sáng tạo. Sự chuyển dịch từ tư duy 'tổ chức lễ hội' sang 'quản trị và khai thác giá trị di sản lễ hội' không chỉ mở ra hướng đi mới cho kinh tế di sản, mà còn cho thấy quyết tâm của tỉnh trong hiện thực hóa Nghị quyết số 07-NQ/ TU, ngày 30/1/2026 của Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh về phát triển công nghiệp văn hóa, du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, tạo nền tảng xây dựng Ninh Bình trở thành trung tâm sự kiện, trung tâm du lịch di sản của quốc gia và khu vực.
Từ phục dựng áo ngũ thân, bảo tồn nghề may truyền thống đến xây dựng hồ sơ trình UNESCO, Huế đang theo đuổi chiến lược dài hạn nhằm đưa áo dài trở thành một di sản sống trong đời sống đương đại.
TP Huế đang định hướng phát triển kinh tế đêm trên nền tảng di sản cố đô nhằm tạo thêm những sản phẩm du lịch đặc trưng, xây dựng các không gian trải nghiệm văn hóa đặc sắc, tạo dấu ấn riêng so với các địa phương khác.
Giữa nhịp sống hiện đại, Cố đô Huế đang chứng kiến một 'dòng chảy' mới len sâu vào từng không gian di sản, đó là công nghệ.
Không chỉ dừng ở bảo tồn, di sản Gióng cần được 'kích hoạt' như một hệ sinh thái sáng tạo. Từ xây dựng không gian di sản sáng tạo, phát triển du lịch trải nghiệm đến hình thành chuỗi giá trị có sự tham gia của cộng đồng, những giải pháp này sẽ biến di sản Gióng thành động lực trong phát triển công nghiệp văn hóa ở xã Phù Đổng.
Sau sáp nhập đơn vị hành chính tạo ra những chuyển động sâu rộng, không chỉ về tổ chức bộ máy, mà còn trong đời sống văn hóa xã hội.
Di sản văn hóa đang đứng trước cơ hội lớn để trở thành nguồn lực thúc đẩy phát triển kinh tế, du lịch và công nghiệp sáng tạo. Tuy nhiên, trong bối cảnh nhiều giá trị văn hóa bị khai thác tràn lan, sao chép hoặc thương mại hóa thiếu kiểm soát, câu chuyện bảo hộ sở hữu trí tuệ ngày càng trở nên cấp thiết. Không chỉ là công cụ pháp lý, sở hữu trí tuệ còn được xem như 'tấm lá chắn' giúp bảo vệ bản sắc, gia tăng giá trị và mở đường cho kinh tế di sản phát triển bền vững.
Việc thực hiện số hóa di sản đã xuất hiện nhiều điểm sáng, cho thấy quá trình này đang trở thành một hướng đi mới theo quy định. Tuy nhiên, bên cạnh cơ hội, cần đặt ra yêu cầu về cách làm bài bản, đồng bộ và bền vững hơn.
HNN - Nếu như trước đây, Festival Huế được tổ chức hai năm một lần, tạo nên những 'điểm rơi' ấn tượng nhưng mang tính thời điểm, thì nay, với mô hình Festival bốn mùa, Huế đã lựa chọn một con đường dài hơi hơn: Đưa văn hóa và di sản trở thành dòng chảy liên tục trong đời sống đô thị.
Trong làn sóng phát triển công nghiệp văn hóa, việc khai thác di sản như một nguồn lực kinh tế đang mở ra nhiều cơ hội, nhưng cũng đặt ra yêu cầu cấp thiết về gìn giữ bản sắc và giá trị nguyên bản.
Việt Nam có nhiều tiềm năng để chuyển hóa di sản từ trạng thái tĩnh sang trạng thái động, đưa di sản trở thành nguồn lực, động lực cho phát triển công nghiệp văn hóa. Tuy vậy, hành trình đánh thức di sản bằng công nghệ vẫn đối mặt với không ít trở ngại.
Trong kỷ nguyên công nghệ, quá trình số hóa đang từng bước chuyển đổi khối di sản đồ sộ của dân tộc thành hệ sinh thái dữ liệu khổng lồ. Bài toán chiến lược đặt ra hiện nay là làm thế nào kiến tạo giá trị, thúc đẩy thương mại hóa, biến nguồn dữ liệu thành động lực phát triển mới.
Không chỉ là ký ức văn hóa, 'làng trong phố, phố trong làng' đang trở thành một trụ cột trong định hướng phát triển Thủ đô Hà Nội. Khi văn hóa được đặt ở vị trí trung tâm, mô hình này đặt ra yêu cầu bảo tồn đi cùng chọn lọc, tích hợp và phát huy, để từ 'hồn cốt' truyền thống chuyển hóa thành động lực cho đô thị hiện đại, bền vững.
Công nghệ số đang tạo ra một cuộc cách mạng trong văn hóa khi không ngừng tạo ra những hình thức văn hóa mới và cá nhân hóa sáng tạo theo cách chưa từng có.
Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị về 'Xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới' đã đặt ra nhiệm vụ chuyển hóa di sản từ trạng thái tĩnh sang trạng thái động, đưa di sản trở thành nguồn lực, động lực cho phát triển công nghiệp văn hóa. Tuy vậy, hành trình đánh thức di sản bằng công nghệ vẫn đối mặt với không ít trở ngại.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa, văn hóa ngày càng khẳng định vai trò là nguồn lực nội sinh quan trọng, là nền tảng cho phát triển bền vững và là yếu tố tạo nên sức mạnh mềm của mỗi quốc gia.